Để lý giải cho việc không được tham gia bảo hiểm xã hội của người lao động nước ngoài, chúng ta có thể cho rằng, tiền lương của người lao động nước ngoài mà người sử dụng lao động chi trả đã bao gồm tiền bảo hiểm xã hội, giống như những người lao động nhận lương theo vụ việc. Do đó, người lao động nước ngoài phải tự chịu các rủi ro dẫn đến việc suy giảm hoặc mất thu nhập của họ trong quá trình lao động hoặc hết tuổi lao động. Nếu chúng ta chấp nhận lập luận này thì không có gì để bàn cãi. Tuy nhiên, lập luận này đã vô tình đánh đồng giữa hai loại hợp đồng là hợp đồng lao động theo vụ việc và hợp đồng lao động có thời hạn. Có nghĩa là, người lao động nước ngoài sang Việt Nam làm việc theo vụ việc hoặc có thời gian làm việc dưới 3 tháng và người nước ngoài làm việc dài hạn tại Việt Nam, kể cả người nước ngoài thường trú tại Việt Nam, đều được đánh đồng như nhau là đều không được tham gia bảo hiểm xã hội Việt Nam.